GIỌT NƯỚC MẮT CỦA BÉ GÁI TRƠ TRỌI TRONG CĂN NHÀ MẤT CẢ CHA MẸ ÔNG BÀ VÌ COVID19

0
35

Chỉ trong vòng 1 tháng, bé Nguyễn Thị Mai Khanh (14 tuổi, ngụ thị trấn Tân Túc, huyện Bình Chánh, TP.HCM) đã mất đi cả cha mẹ và ông bà ngoại.

Đại dịch đã làm thay đổi đột ngột và vĩnh viễn cuộc sống của những đứa trẻ. Từ cuộc sống đang yên vui trong ngôi nhà đầy ấp tiếng cười. Hằng ngày được Ba mẹ đưa đi học , chiều ông bà đón về. Bỗng trong  phút chốc trở thành trẻ mồ côi. Chúng sẽ trưởng thành với sự mất mát sâu sắc bởi những điều đã trải qua.

Việc trẻ đột ngột mất người thân sẽ gặp những vấn đề tâm lý tiêu cực như buồn bã, tuyệt vọng, khó chịu hay tê liệt, kéo dài từ 2-4 tuần, một số khác có thể chịu tác động lâu dài hơn.

Mới 14 tuổi, Khanh đã mất đi cả cha và mẹ vì Covid-19

Tê liệt vì nỗi đau mồ côi là trạng thái của cô bé Nguyễn Thị Mai Khanh, 14 tuổi, ở khu phố 4, thị trấn Tân Túc, huyện Bình Chánh. Covid-19 đã cướp đi cả bố, mẹ và ông bà ngoại của Khanh. Vốn ít nói, từ ngày sống một mình trong căn nhà lợp tôn rộng hơn 20 m2, cô bé càng trở nên lầm lì. “Khi bố mất, cháu đã nghĩ, ít nhất thì mẹ vẫn còn ở đó. Nhưng rồi mẹ cũng đi luôn. Lúc mất mẹ, cháu nghĩ còn ông bà ngoại. Ít lâu sau ông bà cũng không qua khỏi.

Chỉ trong vòng 1 tháng, bé Mai Khanh đã mất đi cả cha mẹ và ông bà ngoại.

Cho đến tận bây giờ hơn một tháng bé Khanh vẫn chưa nguôi nỗi đau đớn quá lớn bất ngờ giáng xuống đầu.

Mỗi khi nhớ ba mẹ, bé Khanh chỉ còn biết tới bàn thờ thắp nhang
Mỗi khi nhớ ba mẹ, bé Khanh chỉ còn biết tới bàn thờ thắp nhang.

Lặng lẽ thắp nén nhang lên bàn thờ lập vội của cha mẹ, Khanh nghẹn ngào nói: “Khi được đưa đi bệnh viện, mẹ dặn con ráng tự chăm sóc bản thân. Hết bệnh, mẹ sẽ về. Không ngờ, mẹ lại đi luôn như vậy”.

Được biết ba Khanh, anh Nguyễn Văn Sang và mẹ em là chị Nguyễn Thị Tuyết Mai đồng cảnh ngộ rồi nên duyên vợ chồng, sinh được bé Khanh.Và được ông bà ngoại cho đất cất nhà ở sát bên.

Hàng ngày, chị Mai làm may ở nhà còn anh Sang nhận cung cấp rau củ, thực phẩm cho bà con quanh xóm.

Đầu tháng 7, cô của anh Sang bị bệnh. Vợ chồng, con cái cùng nhau về huyện Cần Giuộc (tỉnh Long An) để chăm người cô.

Những ngày ở quê, anh Sang bất ngờ bị mệt, khó thở. Sáng 10/7, khi dậy đi vệ sinh,  Khanh thấy cha nằm úp mặt dưới nền nhà. Bé gọi mẹ dậy lật cha lại thì mới phát hiện anh Sang đã qua đời. Vài tiếng sau, người cô của anh Sang cũng mất.

Nhắc tới những giấc mơ gặp cha mẹ, Mai Khanh vẫn nức nở
Nhắc tới những giấc mơ gặp cha mẹ, Mai Khanh vẫn nức nở

Sau khi lo hậu sự, hỏa táng cho chồng và cô, chị Mai đưa con gái quay về Sài Gòn. Chị Mai thấy mệt mỏi, khó thở, sốt và cha mẹ chị cũng có dấu hiệu tương tự. Cả 3 người lần lượt được đưa đi bệnh viện cấp cứu. Lúc này, họ mới biết mình bị mắc Covid-19.

Gần một tháng trời gia đình không nhận được tin tức của mẹ và ông bà, bé Khanh ngày nào cũng khóc vì nhớ, vì sợ điều bất trắc xảy ra.

Sốt ruột, anh Nguyễn Thanh Hùng (cậu của bé Khanh) nhờ người tìm kiếm thông tin của cha mẹ và em gái. Anh bàng hoàng khi hay tin bà ngoại Mai đã mất từ 20 ngày trước đó.

Rồi đến 18h tối ngày 4/8 chị Mai mượn điện thoại của một người cùng phòng gọi về cho con gái và gia đình. Do phải mở nội khí quản nên chị không nói được, chỉ gật, lắc đầu khi người thân hỏi. Nhìn thấy mẹ qua màn hình điện thoại, Khanh bật khóc nức nở hỏi han mẹ khỏe không. Thấy mẹ gật đầu, cô bé mới yên tâm.

Đau đớn thay, ngày hôm sau anh Hùng nhận được điện thoại từ bệnh viện báo chị Mai không qua khỏi, mất lúc 2h sáng ngày 5/8. Sợ bé Khanh không chịu nổi, người thân đều giấu tin dữ, gần một tháng sau mới nói cho bé biết.

Mười ngày sau, bất ngờ anh Hùng thấy chú bộ đội tới giao tro cốt, nghĩ là của chị Mai. Thế nhưng, khi ra nhận thì mới biết đó là tro cốt của ông ngoại bé Khanh. Ông ngoại mất sau mẹ bé đúng 1 ngày.

Bàn thờ cha mẹ Mai Khanh được các cậu lập tạm. Ngày ngày, cậu út giúp Khanh làm cơm cúng cha mẹ
Bàn thờ cha mẹ Mai Khanh được các cậu lập tạm. Ngày ngày, cậu út giúp Khanh làm cơm cúng cha mẹ

Anh Hùng chia sẻ “Chỉ trong vòng 1 tháng, gia đình tôi mất đi 4 người thân, nỗi đau thật sự quá lớn. Thương nhất là bé Khanh. Bé còn ít tuổi lại không được lanh lợi, vậy mà mất đi cả cha mẹ, không biết bao giờ con bé mới sốc lại được tinh thần”.

Từ ngày cha mẹ mất, một mình Khanh lủi thủi trong căn nhà nhỏ. Các cậu ở bên nhà nên chạy qua chạy lại lo ăn uống cho Khanh. Thế nhưng, tình cảm của các cậu không thể bù đắp được tình thương yêu, sự chăm sóc mà ba mẹ dành cho bé.

Anh Hùng buồn bã nói “Giục sang nhà tôi ăn mà nó không chịu. Cứ muốn ăn trước bàn thờ bố mẹ cho đỡ tủi thân”. Không ít lần, anh Hùng cảm thấy nhói lòng khi nghe tiếng cháu gái thức dậy lúc nửa đêm la hét tìm ba mẹ. Cô bé 14 tuổi thỉnh thoảng cầm điện thoại, gọi vào số của bố hoặc mẹ để trò chuyện, như thể họ đang ở đầu dây bên kia.

Khanh nghẹn giọng nói “Con nhớ ba mẹ lắm, con thường mơ thấy ba mẹ nhưng khi giật mình tỉnh dậy không thấy ai, con chỉ biết khóc”.

Khanh mong ước được học nghề trang điểm để có thể tự nuôi sống bản thân.

Biết được hoàn cảnh bất hạnh của Khanh, lãnh đạo thành phố và lãnh đạo UBND thị trấn Tân Túc, huyện Bình Chánh đã tới thăm hỏi, động viên cả về tinh thần và vật chất. Đồng thời, chính quyền địa phương cũng đã lập hồ sơ để tìm lớp học nghề cho Khanh.

Rất mong bé Khanh sẽ mạnh mẽ vượt qua giai đoạn này. Lúc này  bé rất cần sự đồng hành, hỗ trợ từ xã hội. Hi vọng người thân hoặc bạn bè ở bên chia sẻ, trò chuyện, trẻ sẽ vượt qua nỗi đau, chấp nhận thực tại tích cực hơn.

Và mong rằng chính quyền địa phương sẽ có chế độ cho những trẻ em rơi vào cảnh đau thương thế này.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here